Đường Hải Tây là một con phố cổ có lịch sử lâu đời ở Cẩm Thành. Từ cuối triều nhà Thanh, con phố này đã là nơi tụ hội của những người thương nhân với vô số cửa hàng mọc lên san sát nhau. Nổi bật nhất trên con phố này là các cửa hàng đồ cổ và tranh chữ, nơi từng xuất hiện nhiều bảo vật quý giá nổi danh khắp cả nước.
Ngày nay, mặc dù nơi đây đã không còn nổi tiếng như trước nhưng ở con đường Hải Tây này vẫn có nhiều cửa hàng trăm năm tuổi. Chưa kể, nơi này còn có một khu chợ đồ cổ và ngọc thạch mới được khai trương ở gần đó, vào cuối tuần còn hình thành một khu chợ đồ cổ ở ngoài trời với một quy mô không nhỏ, việc này đã mang lại dấu hiệu phục hồi cho con phố văn hóa lịch sử này.
Lúc này, một ông lão đẩy cửa bước vào "Phẩm Cổ Trai", vừa mới vào cửa, ông lão đã khựng lại, có vẻ ngạc nhiên.
Các món hàng trên kệ của cửa hàng đều rơi vãi khắp nơi trên mặt đất. Một cô gái trẻ thì đang ngồi xổm dưới đất, bận rộn đóng gói hàng hóa. Ông lão hắng giọng một tiếng rồi hỏi: "Cô bé, cửa hàng này vẫn còn buôn bán chứ?".
Cận Mộc Đồng ngẩng đầu nhìn ông lão một cái rồi đứng dậy cười nói: "Đương nhiên là còn buôn bán chứ ạ. Ông cứ thoải mái xem đi nhé, nếu có món gì mà ông vừa ý thì cháu sẽ báo giá thật cho ông”.
Ông lão cẩn thận đi quanh cửa hàng một vòng, thạo nghề cầm lên một chiếc bình xem xét một hồi rồi lắc đầu rồi đặt nó xuống lại.
Cận Mộc Đồng chú ý thấy ánh mắt của ông lão dừng lại ở những món đồ hơi có giá trị ở bên trong cửa hàng, nhưng chỉ có vài món như vậy thôi. Rất nhanh, ông lão đã xem hết một lượt cửa hàng và để lại một vẻ mặt hơi thất vọng.
"Sao vậy ạ, không có món nào mà ông ưng ý sao?" - Cận Mộc Đồng vẫn nhiệt tình tiếp đón, đã nửa tháng không mở cửa, hiếm khi nơi đây có được một người ghé thăm, hiển nhiên cô phải cố gắng hết 120% tinh thần để ứng phó.
Ông lão uyển chuyển nói: "Đồ trong cửa hàng của cháu đều là những đồ vẫn còn quá mới."
Nói xong, ông lão lắc đầu rồi bước ra khỏi cửa.
"Quá mới" dĩ nhiên là ám chỉ toàn bộ đồ trong cửa hàng này không có món nào là đồ cổ thật sự, cùng lắm chỉ là hàng thủ công được làm thành đồ giả cổ mà thôi. Tình trạng này ở các cửa hàng đồ cổ trên đường Hải Tây không phải là hiếm. Đời sống người dân ngày nay đều được nâng cao, nên đồ đạt cũng đều vàng thau lẫn lộn. Cái thời mà đồ cổ lên ngôi, những món đồ nào có giá trị đều được nhanh chóng mua đi hết rồi, làm sao mà còn có thể đến lượt cửa hàng nhỏ bé này của cô được chứ?
Cận Mộc Đồng cũng không bận tâm đến sự cố nhỏ này, dù sao cửa hàng này vốn đã không thể tiếp tục kinh doanh được nữa rồi. Cô tiếp tục ngồi xổm xuống đóng gói hàng hóa.
Cận Mộc Đồng vừa đóng gói các món đồ thủ công giả cổ đầy phòng vào thùng, vừa gảy chiếc bàn tính cũ ở trên bàn vang lên tiếng lạch cạch không ngừng. Cô tính đi tính lại xem những đồ tồn kho ở trong cửa hàng này còn có thể bán giảm giá được bao nhiêu tiền.
Cửa hàng đồ cổ này được truyền qua nhiều thế hệ ở trong gia đình cô, đến nay nó cũng đã có gần trăm năm lịch sử. Chẳng qua là mấy thế hệ trong nhà cô đều không có hứng thú với đồ cổ, lúc đến tay cô thì ngoài cửa hàng này ra, nơi đây chẳng còn món đồ cổ quý giá nào, tiếng tăm trăm năm của cửa hàng cũng đã bị phá hoại đến không còn gì.
Ban đầu, Cận Mộc Đồng vẫn muốn giữ lại cửa hàng này vì dù sao cũng là cơ nghiệp của tổ tiên để lại. Cô hoàn toàn không hiểu gì về đồ cổ, cũng không cầu mong có thể khôi phục lại danh tiếng trăm năm của nó, cô chỉ mong bản thân mình có thể giữ lại cửa hàng này, không để cho cơ nghiệp của tổ tiên bị phá hủy dưới tay mình.
Nhưng trời lại không chiều lòng người, gần đây ba của cô nợ ngân hàng một khoản kếch xù lên đến 5 triệu tệ. Chỉ riêng tiền lãi thôi cũng đã khiến gia đình cô gánh không nổi rồi. Rơi vào đường cùng, Cận Mộc Đồng đành bất đắc dĩ xem xét đến việc bán cửa hàng để trả nợ. Trùng hợp thay, ông chủ của "Tụ Bảo Đường" bên cạnh, cũng là chú hai của cô, Cận Quân Hào, đang cần mở rộng mặt bằng nên chủ động đề nghị mua lại cửa hàng này.
Điều kiện ông ta đưa ra cũng hợp lý, ông ta bỏ ra 4 triệu tệ để mua lại cửa hàng và cũng có thể giúp đỡ ứng trước 1 triệu tệ còn thiếu.
"Phẩm Cổ Trai" nằm ở vị trí tốt, nó cũng từng có chút danh tiếng nên khi bán đi chắc chắn không chỉ có được 5 triệu tệ mà thôi. Tuy nhiên vì hiện tại gia đình cô đang cần tiền gấp, tuy hơi lỗ một chút nhưng chú hai là một người giàu có, ông ta có thể lập tức đưa ra 5 triệu tệ, cũng coi như giúp họ giải quyết được cái vấn đề lớn này. Dù Cận Mộc Đồng không nỡ cho lắm song cô vẫn phải nghe theo ba mẹ, bán "Phẩm Cổ Trai" cho chú hai.
Hôm nay chính là ngày hoạt động cuối cùng của cái cửa hàng trăm năm tuổi "Phẩm Cổ Trai" này. Đóng gói xong các món đồ thủ công trưng bày trên kệ, Cận Mộc Đồng bắt đầu gỡ từng bức tranh chữ treo trên tường.
"Bức tranh này từ thời nào vậy nhỉ?" - Cận Mộc Đồng gỡ bức tranh chữ sơn thủy cuối cùng trên tường xuống, hơi nhướng mày. Trong sổ sách của cửa hàng dường như không ghi lại giá trị của bức tranh chữ này.
"Thôi kệ, để lát nữa nhờ chú hai xem rồi định giá giúp vậy."
Cận Mộc Đồng định thần lại, khi cô đang định cất bức tranh vào hộp thì bất ngờ có một giọng nói vang lên.
“Em thật sự muốn bỏ cuộc à?" ( app truyện T Y T )
"Ai đó?" - Cận Mộc Đồng theo phản xạ quay đầu lại, nhìn thấy cánh cửa đóng kín và căn phòng trống không thì cô lập tức cảm thấy rùng mình.
"Cửa hàng này chứa đựng rất nhiều kỷ niệm của nhiều người, từ bỏ hết như vậy thực sự rất đáng tiếc" - Giọng nói đó tiếp tục vang lên, tuy nhẹ nhàng nhưng rơi vào tai Cận Mộc Đồng lại khiến cô dựng tóc gáy.
"Anh là ai? Trốn ở đâu?" - Cận Mộc Đồng cố gắng giữ cho bản thân thật bình tĩnh rồi hỏi một câu.
"Ta ở ngay trong tay em nè."
Phịch—
Cận Mộc Đồng lập tức buông tay ra, bức tranh chữ sơn thủy liền rơi xuống đất.
Cô kinh ngạc nhìn Bức Tranh, là nó đang nói chuyện? Thật sự gặp ma rồi!
"Ha ha." Cận Mộc Đồng nghe thấy tiếng cười nhẹ truyền ra từ Bức Tranh đó, giọng nói nhẹ nhàng tiếp tục vang lên: "Thực ra em không cần phải căng thẳng như thế đâu, tuy ta có thể truyền đạt ý thức cho em được, nhưng bản thân ta vẫn chỉ là một bức tranh mà thôi, ta không thể làm hại em được đâu."
"Anh thật sự đang nói chuyện đấy à?" - Cận Mộc Đồng vẫn không dám tin mà hỏi tiếp một câu.
"Ừ."
"Tại sao?" - Đầu óc Cận Mộc Đồng dần trở nên trống rỗng.
Bức Tranh trầm ngâm một lúc rồi giải thích: "Thực ra mỗi một món đồ cổ đã trải qua hàng trăm hàng ngàn năm, chứng kiến biết bao chuyện đúng sai thì đa phần nó đều có ý thức riêng của mình. Còn em là do có cơ duyên nên mới tình cờ nghe thấy được tiếng của ta".
"..."
Cận Mộc Đồng cúi xuống nhặt Bức Tranh Chữ này lên, cô nhìn bức tranh chữ bị hư hại do thời gian rồi lâm vào trầm mặc.
Cô ngồi đó hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng thì cũng suy nghĩ một cách rành mạch được.
Bình thường cô có xem nhiều bộ phim thể loại huyền huyễn nên khi chuyện này xảy ra với cô, điều này có nghĩa là cô có được siêu năng lực - là loại mà có thể nghe được đồ cổ nói chuyện ấy?
Nếu cô mà nói ra chuyện này thì chắc chắn cô sẽ bị coi là kẻ tâm thần, nhưng thực tế nó thật sự đã xảy ra với cô rồi.
"Tranh có còn ở đó không?" - Cận Mộc Đồng trấn tĩnh lại, dò hỏi một câu.
Giọng nói kia nhanh chóng trả lời: "Ừ, ta vẫn ở đây".
Cận Mộc Đồng lập tức xác nhận được rằng những gì vừa mới xảy ra không phải là ảo giác của mình.
"Tranh vẫn luôn có thể nói chuyện à? Tại sao trước đây tôi lại chưa từng nghe thấy gì?" - Cận Mộc Đồng thắc mắc hỏi.
"Có lẽ là do ta không muốn để cho cửa hàng này cứ biến mất như thế nên ta muốn thử một lần" - Giọng nói đó dịu dàng pha lẫn một chút buồn man mác và bất lực.
Cận Mộc Đồng vô tình nghe được một chút cảm giác đau lòng phát từ giọng nói của Bức Tranh, nhưng cô vẫn phải làm rõ một số việc: "Nếu có thể thì tôi cũng không muốn bán nó đi đâu, chỉ là gần đây gia đình của tôi đang có một khoảng nợ 5 triệu tệ, nếu như tôi không bán đi thì chúng tôi không thể lấp được lỗ hổng này, nên..."
Người trong tranh dường như hiểu được nỗi khổ của cô, chàng nghe cô nói xong thì khẽ cười: "Nếu chỉ là vì tiền thì vẫn có cách tốt hơn mà không cần phải bán cửa hàng mà."
"Cách gì?" - Cận Mộc Đồng theo phản xạ hỏi.
"Trong ngành đồ cổ, chỉ cần bán được món đồ quý một lần thôi thì cũng có thể sống được ba năm. Nếu kinh doanh tốt thì tất nhiên là có thể trả hết được khoản nợ đấy trong một khoảng thời gian ngắn rồi" - Bức Tranh trong tay chậm rãi đáp.
Ánh mắt Cận Mộc Đồng dần trở nên ảm đạm theo lời nói của Bức Tranh, cô cười khổ: "Tôi không biết gì về đồ cổ cả, cũng vì vậy nên tôi mới không có khả năng giữ được cửa hàng này đấy. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không chỉ không trả được nợ, mà tình hình sẽ còn tệ hơn nữa..."
"Trước đây là vậy, nhưng sau này sẽ khác. Chỉ cần em có quyết tâm thì ta có thể giúp em" - Bức Tranh nói.
Lời này khiến Cận Mộc Đồng lóe lên một chút hy vọng ở trong lòng, vừa có thể giữ lại cửa hàng lại vừa có thể trả nợ?
Nếu thật sự có thể không cần bán đi cửa hàng mà vẫn giải quyết được vấn đề thì lại quá tốt, không một ai muốn để cho truyền thống của tổ tiên mình bị phá hủy ở dưới tay mình cả.
"Anh... thật sự có thể giúp tôi ư?" - Cô thử mở miệng hỏi một cách cẩn thận, cánh cửa sổ ở trong lòng của cô cũng đã được mở ra một cái khe nhỏ, cô không thể chờ được mà muốn bước thêm một bước để xác nhận lại.
"Ừ" - Bức Tranh đáp lại nhẹ nhàng.
Chỉ là Cận Mộc Đồng còn chưa kịp hỏi gì thêm thì tiếng gõ cửa đã vang lên.
Cận Mộc Đồng mở cửa, ngoài cửa chính là ông chủ cửa hàng đồ cổ bên cạnh, cũng là người sắp mua lại cửa hàng này, chú hai của cô - Cận Quân Hào.
Cận Quân Hào đứng ở ngoài cửa, tươi cười hớn hở nhìn vào phía trong: "Mộc Đồng đang dọn dẹp đấy à?".
"Chú hai tới rồi, mời chú vào" - Cận Mộc Đồng mỉm cười, đón Cận Quân Hào vào trong cửa hàng. Cô đặt Bức Tranh sang một bên thật cẩn thận rồi pha một ấm trà, rót cho chú hai một chung.
Đây là quy tắc cũ của "Phẩm Cổ Trai" khi tiếp đón khách hàng, từ nhỏ Cận Mộc Đồng đã được hun đúc bởi những quy tắc này nên thao tác của cô rất tự nhiên và thuần thục.
Cận Quân Hào ngồi xuống ghế gỗ, cầm chung trà lên uống một hớp rồi đặt xuống.
"Mộc Đồng, con có gì cần giúp đỡ thì cứ nói với chú hai nhé. Chú hai hứa sẽ giúp con" - Cận Quân Hào cười nói, vẻ mặt rất thân thiết: "Chú hai thấy cửa hàng con vẫn còn rất nhiều hàng hóa, dọn dẹp thì cũng mệt, hay là chú hai gọi Tiểu Đặng qua giúp con dọn dẹp nhé."
"Cảm ơn chú hai, nhưng không cần đâu ạ."
"Ừ, con muốn làm sao thì làm” - Cận Quân Hào cười, nhìn quanh phòng một lượt.
Hiện tại hầu hết các món đồ thủ công đã được Cận Mộc Đồng đóng gói, chỉ còn lại một ít đồ lẻ tẻ nhưng số lượng cũng khá nhiều.
Ông ta nghĩ một lúc rồi chủ động nói: "Mộc Đồng ít tiếp xúc với ngành này, muốn xử lý hết những món đồ này cũng khá là phiền phức nhỉ? Hay là thế này đi, con không cần phải xử lý nữa, con cứ để lại hết đây, chú hai sẽ trả cho con theo giá thị trường mà cũng bớt việc cho con".
Nói xong Cận Quân Hào tiện tay cầm lấy Bức Tranh mà Cận Mộc Đồng đã đặt sang một bên, định mở ra xem. Nhưng Cận Mộc Đồng lại như là đã hạ quyết tâm, cô nói: "Chú hai có lòng rồi ạ, nhưng tạm thời con không bán nữa".
"Cũng được, chờ tới khi gặp được người thích hợp rồi bán cũng không muộn. Nhưng nếu như con có khó khăn thì nhất định phải nhớ tìm chú hai nhé” - Cận Quân Hào đặt Bức Tranh xuống, tiếp tục nói: "Hơn nữa, hôm nay chú hai đã nhờ thím con ra ngân hàng chuyển khoản rồi, bên con chỉ cần chuẩn bị mọi thứ xong xuôi là tiền sẽ được chuyển đến tay của nhà con ngay. Đều là người một nhà cả mà, chắc chắn chú hai sẽ không để con đợi lâu đâu. Ha ha ha."
"À thì, chú hai này..." - Cận Mộc Đồng nhìn ông ta rồi nói: "Con không định bán cửa hàng này nữa."
Nụ cười trên mặt Cận Quân Hào bỗng khựng lại, trở nên có chút lúng túng: "Mộc Đồng đừng đùa với chú hai như thế chứ, chú hai đã chuẩn bị hết cả rồi".
Cận Mộc Đồng hít một hơi thật sâu rồi lặp lại lời nói của mình một lần nữa: "Thành thật xin lỗi chú hai, là do trước đây con vẫn chưa suy nghĩ kỹ. Một phần cũng bởi vì ông nội đã để lại cửa hàng này cho con nên con cảm thấy con vẫn nên tiếp tục kinh doanh nó cho tốt thì hơn."
Nụ cười trên mặt Cận Quân Hào hoàn toàn biến mất, ông ta châm một điếu thuốc rồi hút mạnh vài hơi.
Một lúc sau, ông ta thay đổi thái độ, dùng dáng vẻ của người lớn mà nhàn nhạt nói: "Mộc Đồng, con nghĩ kỹ rồi chứ? Ngành đồ cổ không phải là cái ngành mà ai cũng làm được. Không có kinh nghiệm thì sẽ dễ bị lỗ vốn, đến lúc đó không chỉ không kiếm được tiền mà còn mất hết cả gia sản”.
"Hơn nữa, hiện giờ chú hai còn có tiền, có thể mua cửa hàng của con với giá cao. Đợi thêm một thời gian nữa, con lại thấy không ổn mà muốn bán lại thì chưa chắc gì có đủ tiền để mua lại nó cho con đâu."
Cận Mộc Đồng lắc đầu: "Con hiểu ý của chú hai, nhưng con vẫn muốn thử."
"Thử? Với mấy món đồ thủ công rẻ tiền này ấy hả?" - Cận Quân Hào liếc nhìn mấy món đồ còn lại trong cửa hàng, lắc đầu.
"..." - Cận Mộc Đồng quả thật cứng họng.
Cận Quân Hào không nói thêm cái gì nữa, ông ta lại hút mạnh vài hơi thuốc, trong mắt thoáng hiện lên một chút giễu cợt.
Một lúc sau, ông ta đứng dậy rồi vỗ vai Cận Mộc Đồng như là khích lệ: "Cố lên, làm cho tốt nhé."
Nói xong, ông ta nghênh ngang đi về phía cửa hàng của mình.